Nông nghiệp

Từ “làng cùi” đến những “thiên thần áo trắng” đầy nghị lực tại Kon Tum

Tại thôn Đăk Kia (xã Ia Chim, tỉnh Kon Tum), nơi từng được gọi là “làng cùi”, một thế hệ những người con sinh ra từ gia đình bệnh nhân phong đã vươn lên, trở thành những y, bác sĩ tận tâm phục vụ chính quê hương mình. Những đứa trẻ mang trong mình dòng máu của người bệnh phong năm nào đã vượt qua mặc cảm để viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thực.

Từ mặc cảm đến ước mơ áo trắng

Thôn Đăk Kia nằm yên bình bên dòng Đăk Bla, là nơi sinh sống của hơn 40 hộ gia đình người bệnh phong. Khoảng 30 năm trước, nơi đây từng bị cách biệt bởi sự kỳ thị và nỗi sợ hãi thiếu hiểu biết của xã hội. Cái tên “làng cùi” đã trở thành bức tường ngăn cách ngôi làng với thế giới bên ngoài.

Bác sĩ Ksor Thu – Phó Giám đốc Bệnh viện Y dược cổ truyền – Phục hồi chức năng Kon Tum, Trưởng khoa Phong – Da liễu, chia sẻ về tuổi thơ đầy nước mắt: “Bố mẹ tôi đều là người bệnh phong tàn tật độ 2. Sự tự ti luôn thường trực. Mỗi khi đến trường, tôi thường bị bạn bè xa lánh, trêu chọc”. Chính những tổn thương ấy đã hun đúc ý chí, nuôi dưỡng quyết tâm theo đuổi ngành y trong chị. Sau 6 năm đèn sách, chị hạnh phúc khi được trở về công tác tại quê nhà, sau đó tiếp tục học chuyên khoa I Da liễu tại Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch (TP.HCM) để nâng cao tay nghề.

Cùng chung hoàn cảnh, chị Y Viên (35 tuổi) lớn lên trong gia đình có 6 người bị bệnh phong. Từ nhỏ, chứng kiến các y bác sĩ chăm sóc vết thương cho người thân, chị đã ấp ủ ước mơ trở thành điều dưỡng. Dù từng gặp rào cản từ tư tưởng truyền thống của gia đình, nhưng nhờ sự thay đổi nhận thức và tấm gương từ những người đi trước trong làng, chị Y Viên đã nỗ lực học tập tại Trường Đại học Nguyễn Tất Thành (TP.HCM) và hiện thực hóa ước mơ của mình.

Dành trọn yêu thương cho người bệnh phong

Tại Khoa Phong – Da liễu, Bệnh viện Y dược cổ truyền – Phục hồi chức năng Kon Tum, bác sĩ Ksor Thu đã có gần 16 năm đồng hành cùng bệnh nhân. Không chỉ thăm khám tại bệnh viện, chị còn thường xuyên đến tận các thôn, làng vùng sâu vùng xa để chăm sóc sức khỏe cho người bệnh. Ông A Nea (74 tuổi, xã Kon Đào) xúc động cho biết: “Nhờ bác sĩ Thu động viên, tôi đã yêu hơn cơ thể mình và tự tin hòa nhập với cộng đồng”.

Bên cạnh đó, điều dưỡng Y Viên cũng đã có gần 10 năm tận tụy dìu dắt, hỗ trợ người bệnh phục hồi chức năng vận động, mang đến niềm an ủi tinh thần quý giá cho họ.

Thương lắm những đôi chân của người bệnh

Anh A Phân, một người con của làng Đăk Kia, đã dành 20 năm qua để làm công việc kỹ thuật viên dụng cụ chỉnh hình. Anh tỉ mỉ sửa chữa, làm mới chân giả và đóng giày cho người bệnh phong. “Tôi luôn cố gắng để người bệnh dù đi chân giả vẫn cảm thấy tay chân đủ đầy”, anh A Phân chia sẻ. Anh còn học thêm lớp điều dưỡng để có thể trực tiếp chăm sóc vết thương cho bệnh nhân.

Bằng sự thấu hiểu và tình yêu thương, bác sĩ Ksor Thu, điều dưỡng Y Viên cùng anh A Phân không chỉ thực hiện nhiệm vụ chuyên môn mà còn là cầu nối kết nối những tấm lòng hảo tâm, mang đến những phần quà ý nghĩa cho người bệnh. Những định kiến về bệnh phong đang dần lùi vào quá khứ, trả lại cho Đăk Kia sự bình yên và ấm áp tình người.

Để lại một bình luận