Nông nghiệp

Nuôi lợn đen bản địa: Cho ăn ngô sắn, thả đồi mà bán đắt như tôm tươi

Trong khi nhiều hộ chăn nuôi lợn công nghiệp đang lo sốt vó vì giá cám tăng cao, dịch bệnh triền miên, thì tại xã Trạm Tấu (Lào Cai), anh Mùa A Chờ lại ung dung với đàn lợn đen béo tròn của mình. Không cần chuồng trại cầu kỳ, không tốn một hạt cám công nghiệp nào, đàn lợn của anh vẫn lớn đều và được thương lái săn đón với giá cao ngất ngưởng. Bí quyết của anh là gì?

1. Nuôi kiểu “lười” nhưng chắc ăn

Gọi là nuôi kiểu “lười” cho vui, thực chất đây là mô hình bán chăn thả rất thông minh.

Khác với lợn trắng công nghiệp phải xây chuồng kín mít, quạt mát quanh năm, giống lợn đen của người Mông sức đề kháng cực tốt. Anh Chờ chỉ dựng một cái mái che đơn giản để lợn tránh mưa nắng và chỗ cho lợn mẹ đẻ. Còn lại, lợn được thả tự do chạy nhảy trong khu đất quây lưới rộng rãi.

Thức ăn 0 đồng: Đây là điểm lợi nhất. Anh Chờ tuyệt đối không dùng cám tăng trọng. Thức ăn cho lợn toàn là “cây nhà lá vườn”:

  • Cây chuối rừng băm nhỏ.
  • Ngô, sắn, lúa nấu chín.
  • Rau cỏ tự nhiên.

Nhờ vận động nhiều và ăn đồ sạch, con nào con nấy tròn trịa, “chũn chĩn” như củ khoai, thịt chắc và thơm lừng mùi đặc trưng của núi rừng.

2. Một vốn bốn lời: Giá bán gấp rưỡi lợn thường

Bà con thử làm một phép tính so sánh sẽ thấy ngay sự chênh lệch:

  • Lợn trắng nuôi cám: Giá dao động 50.000 – 70.000 đồng/kg, lại hay bấp bênh.
  • Lợn đen bản địa: Giá trung bình 80.000 đồng/kg.

Đặc biệt là lợn giống (lợn con từ 10-30kg), giá bán lên tới 130.000 – 140.000 đồng/kg.

Anh Chờ chia sẻ thật lòng: “Khách quen cứ gọi điện đặt hàng suốt, nhiều khi không có lợn để bán. Người ta ăn quen cái thịt thơm, bì giòn của lợn đen rồi thì không muốn ăn lợn khác nữa.”

Hiện tại, với đàn lợn gần 40 con (gồm cả nái và lợn thịt), mỗi năm trừ hết chi phí, anh Chờ bỏ túi 80 triệu đồng. Số tiền này ở thành phố có thể không lớn, nhưng ở vùng cao, đó là nguồn thu nhập mơ ước và cực kỳ ổn định.

3. Bí quyết giữ đàn sạch bệnh

Nhiều bà con thắc mắc: Thả rông thế lỡ dính Dịch tả lợn Châu Phi thì sao?

Anh Chờ có kinh nghiệm rất hay:

  1. Không thả rông hoàn toàn: Ngày xưa thả vào rừng khó quản lý, giờ anh quây lưới khu vực đồi nhà mình. Vừa cho lợn chạy bộ, vừa kiểm soát được nguồn lây bệnh từ bên ngoài.
  2. Vệ sinh rẻ tiền mà hiệu quả: Anh thường xuyên rắc vôi bột và tro bếp (thứ nhà nào cũng có) quanh khu chăn nuôi để sát khuẩn. Chuồng trại luôn được quét dọn sạch sẽ.
  3. Tự nhân giống: Anh nuôi lợn nái để tự đẻ lợn con nuôi, hạn chế mua giống trôi nổi bên ngoài để tránh mang mầm bệnh về nhà.

Ngoài ra, để chiều lòng khách hàng không thích ăn mỡ, anh Chờ còn chủ động lai tạo để con lợn có tỷ lệ nạc cao hơn, nhưng vẫn giữ được chất lượng thịt thơm ngon vốn có.

Lời kết

Mô hình nuôi lợn đen của anh Mùa A Chờ cho thấy: Làm giàu không nhất thiết phải chạy theo quy mô lớn hay công nghệ đắt tiền. Chỉ cần biết tận dụng lợi thế giống nòi bản địa, nguồn thức ăn sẵn có và chăm sóc kỹ lưỡng, bà con hoàn toàn có thể sống khỏe và làm giàu ngay trên mảnh đất quê hương mình.

Bà con vùng cao nào còn đất đồi bỏ trống, hãy thử nghiên cứu mô hình này xem sao nhé!

Để lại một bình luận